Hiển thị các bài đăng có nhãn Luis Sepulveda. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Luis Sepulveda. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Chuyện con mèo dạy hải âu bay


Những con mèo của cảng biển Hamburg, kiêu hãnh, tự tin và ngố vật vã. Những con mèo sạch sẽ, biết nói cám ơn nhưng cũng biết xỉa chín cái vuốt ra khi cần hù mấy tên cà bông đáng ghét. Những con mèo với những cá tính khác biệt, hơi bộ tịch một cách trẻ con nhưng cực kỳ chính chắn khi đối diện với vấn đề. Nhưng đó không phải là toàn bộ khiến bạn có thể yêu chúng nó tới chết đi được.

Zorba là một con mèo mun, mập ú và ngầu. Một ngày kia trên ban công nhà nó xuất hiện một cô hải âu mình đầy váng dầu, đang thoi thóp thở. Toàn bộ sức lực của cô nàng trút vào cuộc chiến cuối cùng để cho ra đời một quả trứng, và tại giây phút ấy, Zorba đã hứa với toàn bộ danh dự và lòng kiêu hãnh của loài mèo rằng :

Không ăn quả trứng
Chăm sóc cho quả trứng cho đến ngày chim non chào đời
Dạy cho nó biết bay.

Những gì còn lại của cuốn sách là hành trình của những con mèo trên cảng Hamburg để giữ vững lời hứa của mình.

Đây không phải là một câu chuyện cổ tích. Dù bạn sẽ tìm được một kết thúc kỳ diệu đúng như mong mỏi, nhưng nó không đến từ những phép màu. Nó đến từ nỗ lực và trái tim rộng mở của những con mèo, từ lòng kiêu hãnh thủ tín và tình yêu không định kiến của những sinh vật bé nhỏ trên cảng Hamburg. Zorba và những người bạn của nó đã vượt qua cái bản năng hoang dã của loài mèo, để ôm ấp vào lòng một quả trứng và sưởi ấm cho đến ngày con hải âu bé nhỏ chào đời. Và khi đã vượt qua cái bản năng ấy, con chim bé nhỏ không còn là một món ăn béo bở nữa, nó là một đứa con gợi lên ở lũ mèo tình mẫu tử ngọt ngào, điều mà trước giờ những con mèo mới chỉ biết nhận từ chủ của mình. Zorba bảo vệ đứa con nhỏ của mình, mớm cho nó từng con ruồi mà mình bắt được, xòe đủ vuốt mình ra cho bất cứ kẻ nào có ý định nhòm ngó con chim non. Nó đã yêu thương con hải âu không phải vì lời hứa. Đó là tình yêu vô điều kiện.

Những con mèo trên cảng Hamburg sẽ dạy cho chúng ta về tình yêu, nhưng hơn thế là một tình yêu không phân biệt giống nòi, sắc chủng: "Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để yêu thương một ai đó giống mình, nhưng để yêu thương một ai đó khác mình thật sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó..." Zorba và bạn bè nó đã yêu con hải âu mà không hề có ý định biến nó thành một con hải âu lai mèo, không định cho nó sống cuộc đời của một con mèo, dù điều đó sẽ dễ dàng hơn với chúng. Với tất cả tình thương và sự tôn trọng một bản sắc khác biệt, chúng đã thực hiện lời hứa cuối cùng : dạy cho con hải âu bay.

Bay. Nghĩa là trả con hải âu về với bầu trời của nó. Mỗi một sinh vật có một thế giới của riêng mình và quan trọng nhất là làm chủ thế giới ấy. Zorba không yêu một cách ích kỷ, không giữ con chim như một niềm vui riêng, nó trả lại đôi cánh và bầu trời, trả lại bản năng sống mà hải âu vốn có. Khoảng cách giữa mặt đất và bầu trời là thăm thẳm, nhưng tình yêu giữa những con mèo và con hải âu dường như chẳng còn chỗ cho khoảng cách chen chân. Những cuộc đời rất độc lập nhưng đó là sự độc lập được nối bởi những sợi dây tình yêu không thể chia lìa.

"Chỉ những kẻ nào dám mới có thể bay" Câu kết của cuốn sách rất mạnh mẽ bởi chỉ những ai mạnh mẽ mới làm chủ được cuộc đời mình. Hải âu Lucky đã có thể bay, không phải chỉ vì từ "bay" nằm trong máu của nó mà còn bởi nó có được sự can đảm được truyền từ những người mẹ đã cưu mang nó suốt thời gian dài. Dám bay sẽ được bay, cũng như những con mèo dám vượt qua bản năng của mình để yêu. Không có gì là không thể, miễn là bạn cho mình một cơ hội để dấn thân, để nắm giữ đời mình. Bài học đó không chỉ dành cho hải âu Lucky, nó dành cho những người đã đọc cuốn sách này, và chắc là phần lớn đã không còn là thiếu nhi nữa. Vậy mà nó vẫn cứ là một bài học không bao giờ là cũ.

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Lão già mê đọc truyện tình





Dòng Amazon hùng vĩ vắt ngang lục địa Nam Mỹ, hai bên bờ là thế giới xanh rì huyền bí, lặng im mà chứa đựng trong lòng nó vô vàn cựa quậy tinh vi của những cuộc đời hoang dã. Ở đó, Antonia Jose Bolivar Proano, lão thợ săn già lặng lẽ bên túp lều đơn độc của mình say mê đọc truyện tình.

Địa ngục màu xanh
Đó là cái miền xanh thẳm đã tôi luyện lão thành một gã thợ săn lão luyện, nơi mà lão phải trả một cái giá đầu tiên ngay lúc vừa chập chững bước vào ngưỡng cánh rừng, đó là sinh mạng của người vợ yêu thương. Lòng căm thù mới chỉ kịp bùng lên đã tắt vội trước nỗi hoang mang khi đứng trước đại ngàn kỳ vĩ. Lão nhận ra là mình chưa kịp hiểu gì về rừng già, nên không biết trút nỗi căm hờn vào đâu giữa vùng đất mênh mông vô biên này. Và trong quá trình lao vào tìm hiểu nguồn cơn nỗi mất mát, mỗi ngày, lão càng đem lòng yêu thương cái địa ngục màu xanh, nơi máu của lão đã đổ xuống để chất đề kháng trong cơ thể mỗi ngày tích tụ một nhiều lên, để chân lão có thể bước những bước trần mạnh mẽ mà êm ả trên thảm lá dày rậm rạp, và cơ thể lão đầy những vết sẹo như những chiến tích kiêu hãnh. Giờ, lão đã có thể sống như một người Shuar- thổ dân của khu rừng

Và những câu chuyện tình
Nhưng Antonia cho dù có thể sống như một người Shuar nhưng mãi mãi không phải là người Shuar. Lão nhận ra điều này khi bắn vào kẻ thù một loạt đạn. Những viên đạn chỉ làm cho kẻ thù chết nhưng linh hồn bạn lão không thể siêu thoát. Và đôi mắt mở to sợ hãi của những người Shuar làm lão hiểu rằng, trong lão vẫn còn mầm mống của những kẻ khai hoang, những kẻ tham vọng làm bá chủ và thống trị thiên nhiên bằng vũ khí tối tân. Tự lão hiểu rằng mình đã thừa thãi trước sự im lặng ngỡ ngàng của rừng, Antonia lê bước ra khỏi thế giới mình từng say mê, dựng căn lều nhỏ bên bìa rừng và tìm quên trong một thế giới khác. Thế giới của tình yêu nồng cháy, những nụ hôn ngọt ngào, những mối tình éo le mà kết thúc có hậu. Để ngày ngày, lão ngồi bên cửa sổ, đánh vần những cuốn sách tình yêu bằng cái miệng không còn chiếc răng của mình, nghiền ngẫm những con chữ và tưởng tượng về những cảm giác mê hoặc mà mình chưa từng trải qua. Bằng cách đó, lão sống với những vọng tưởng và cất dấu tình yêu dành cho khu rừng ở một ngõ ngách sâu kín trong tâm hồn mình
Một ngày, miền đất xanh thẳm trong lão không còn yên ổn. Những kẻ ngoại bang ào tới trên những chiếc xuồng máy, những khẩu súng nạp đạn và tham vọng xâm lấn vùng đất hoang sơ. Antonia, dù đã từ bỏ nhưng rồi cuối cùng một lần nữa phải trở về rừng thẳm, đối diện với ký ức đầy những hoang mang lẫn niềm kiêu hãnh của quá khứ. Và khi rừng nỗi giận, những bầy khỉ kêu gào, con mèo rừng bị cướp mất con trở nên hung dữ một cách điên cuồng, những âm thanh và sự cuồng nộ đã kéo lão trở về với cảm xúc nguyên sơ ngày nào, trọn vẹn cái cảm giác mất mát như ngày xưa lão mất vợ, còn bây giờ là cả một thế giới xanh thẳm đang bạc phếch dần dần...
Và những cuộc đối đầu liên tiếp diễn ra, giữa những người khai hoang với thế giới huyền bí đầy tiềm năng, giữa những kẻ chinh phạt và những con thú hoang bị dồn vào đường cùng, và giữa những mâu thuẫn trong lòng Antonia, khi khúc anent của người Shuar vang lên trong lòng lão, với cái lý trí vẫn bảo rằng lão vẫn thuộc về cái thế giới da trắng đầy mưu toan và súng đạn. Những cuộc chiến đấu tận phút cuối
Mạnh mẽ và bi tráng, đó là những gì bạn tìm được ở cuốn sách này. Để nhận ra một điều rằng nếu trái tim có thể rung động trước những thiên tình diễm lệ, thì sao không thể đủ lòng dũng khí để chiến đấu cho từng thước đất, mỗi cái cây, những dòng sông , bầy khỉ, mèo hoang và cả những con rắn độc – tất cả đều là sinh mạng mà tạo hóa đã ban cho trái đất. Trên thế giới này, điều gì có thể tốt đẹp hơn là tình yêu và sự sống? – và điều này hiển nhiên không phải dành riêng cho duy nhất loài người
Tác giả:
Luis Sepúlveda sinh năm 1949 tại thành phố Ovalle, Chile. Sau khi tốt nghiệp trung học ở Santiago ông học ngành sân khấu tại đại học quốc gia Chile. Năm 1969 Luis Sepúlveda học về kịch tại đại học tổng hợp Moscow. Năm 1978 ông đến Quito- Ecuador thành lập đoàn kịch và trở thành đạo diễn của nhà hát Alliance Francaise. Tại đây Sepúlveda tham gia cuộc thám hiểm kéo dài bảy tháng do UNESCO tổ chức và Lão già mê đọc truyện tình được viết từ cảm hứng của chuyến đi đó
Trích đoạn :
“ Lão là một trong số ít người từng sống sót sau nhát cắn của loài equis, và sự kiện hiếm hoi này phải được ghi nhớ trong lễ hội thần rắn
Cuối buổi lễ ấy, lão uống chén natema đầu tiên, loại rượu mùi ngọt tạo ảo giác chế từ rễ cây yahuasca đun sôi, và trong giấc mơ ngay sau đó, lão thấy mình là một phần không thể tách rời của những vùng đất luôn biến đổi không ngừng nghỉ ấy, giống như chỉ là một sợi tóc thêm vào cái cơ thể màu xanh to lớn vô hạn kia, mang suy nghĩ và cảm nhận như một người Shuar, rồi vận quần áo của một tay thợ săn chuyên nghiệp, lão đang lần theo dấu của một con thú bí ẩn, không hình dạng, cũng chẳng mùi chẳng tiếng nhưng rực lên đôi mắt ánh sáng màu vàng
Đó chính là tín hiệu ngầm yêu cầu lão ở lại, và thế là, lão ở lại”
(trang 61)